tình địch chúng ta làm bạn đi
Bard gửi năng lượng phép thuật về phía nhóm kẻ địch lớn nhất, làm chúng choáng trong 1,5 giây và khiến chúng nhận thêm sát thương khi bị choáng. Nếu anh ta bắn trúng ít nhất 1 kẻ thù, Bard sẽ nhảy múa trong lễ kỷ niệm.
Triệu Phong lúc bấy giờ là vùng địch kiểm soát nên họ có nhiều lợi thế hơn ta. Chúng rình rập, tấn công không ngơi nghỉ cốt làm cho quân ta mệt, tinh thần căng thẳng, quân số tiêu hao dần mòn. Nếu không có tinh thần cao và khả năng điêu luyện sẽ bị chúng đốn ngã dễ
Bạn vừa đọc xong truyện tranh Đối tượng sống chung là tình địch thì phải làm sao chap 3. Nếu thấy hay, bạn có thể bấm vào nút Theo dõi truyện để có thể theo dõi những chap mới nhất của bộ truyện này. Đây là một chức năng rất hữu ích cho những ai thích đọc truyện
Chiến thắng sẽ giúp Viettel nhen nhóm lại hy vọng đua vô địch cũng như lọt tốp 3 chung cuộc. Lịch thi đấu vòng 20 V-League 2022. Trận cầu tâm điểm ở vòng 20 V-League 2022 diễn ra vào hôm nay (ngày 18-10) là cuộc đọ sức giữa đương kim vô địch Viettel (30 điểm) với Hoàng Anh
Có thể nói dù là trong công việc, xã hội, hay tình cảm, thì việc hiểu bản thân cũng như hiểu được những người quanh mình là điều mà chúng ta nên làm, vì đơn giản việc này không chỉ giúp bản thân ngày càng hoàn thiện mà chất lượng cuộc sống của bạn cũng sẽ được
materi matematika kelas 9 semester 1 kurikulum merdeka. Chương 30 Chấm dứt làm bạn bè 15 Edit Tịnh Chơi trò chơi lâu cũng sẽ mệt, đến ba bốn giờ sáng, Lý Tiêu liền chống đỡ không nổi nằm ngủ trên ghế sô pha tại khu nghỉ ngơi. Chu Dịch Phàm bởi vì là lần đầu tiên chơi, hơn nữa trong lòng nghẹn tức giận cần phát tiết, chơi liên tục không nghỉ, cũng không thấy mệt. Đến buổi sáng người chơi dần dần ít đi, Chu Dịch Phàm dùng hết đồng xu trò chơi, mới tìm Lý Tiêu đi ra khỏi khu trò chơi. “Woa..ha Ngáp…… Chúng ta đi đâu đây?” Lý Tiêu ngáp dài, kéo vali hành lý của Chu Dịch Phàm, hỏi Chu Dịch Phàm. “Giúp Tề Mục chuyển nhà.” Chu Dịch Phàm nói ngắn gọn. Đồng thời cầm lấy di động, gọi điện thoại cho công ty chuyển nhà, rồi nói với Tề Mục một tiếng. Hai người gọi xe, đến chỗ Tề Mục để gặp anh ta. Trong phòng gì đó đều đã thu dọn lại tốt lắm, chờ người của công ty chuyển nhà công ty đến đóng gói chở đi là được. Tối hôm qua Lý Tiêu ngủ được quá ít chống đỡ không nổi, chiếm lấy giường Tề Mục rồi đi hẹn hò với Chu công. Giấc ngủ này của Lý Tiêu, ngủ suốt từ buổi sáng đến giữa trưa. Sau đó bị Doãn Liệt khí thế ào ạt đạp tỉnh. “Các cậu giấu Tề Mục ở đâu?” Doãn Liệt hỏi Lý Tiêu. Lý Tiêu mở to mắt còn buồn ngủ có chút mơ màng, sắc mặt có chút âm trầm “Sao tôi biết được?” Hắn nhìn căn phòng trống trơn, nghĩ tới Chu Dịch Phàm và Tề Mục đã đi cùng với nhân viên chuyển nhà rồi. Doãn Liệt nghe Lý Tiêu nói như vậy, tức giận đến mức lại muốn động thủ. Nhưng hắn ngày hôm qua bị cha phạt quỳ một đêm, thật vất vả chạy đến, trong bụng rỗng tuếch, cho dù muốn động thủ cũng không có khí lực. Trong thời gian ngắn ngủi Doãn Liệt đang do dự, Lý Tiêu đã dành được cơ hội. Hắn đem gối đầu ném lên đầu Doãn Liệt, sau đó nhanh chóng đánh về phía Doãn Liệt, khiến Doãn Liệt bổ nhào xuống sàn. Trên sàn nhà đều là gạch cứng, Doãn Liệt ngã xuống đến *thất huân bát tố* tìm không thấy phương hướng. Hơn nữa tối hôm qua vừa về nhà liền bị cha hắn đánh vài roi, trên lưng tất cả đều là vết thương, lần va chạm này có lẽ đã chảy máu rồi. Từ điểm đều thích quất người này mà nói, ba Chu và ba Doãn không hổ là thế giao hảo hữu, ngay cả phương pháp dạy dỗ con cái cũng giống nhau. Thất huân bát tổ 七荤八素/Qī hūn bā sù> Tục ngữ của TQ, thường dùng để chỉ tình trạng đầu óc rối loạn, hồ đồ hoặc mê muội, không tỉnh táo Doãn Liệt bị Lý Tiêu đè nặng, sắc mặt tái nhợt, phản kháng không được. Ánh mắt nhìn chằm chằm Lý Tiêu, lộ ra vài phần hung tàn. “Cút!” Doãn Liệt gầm nhẹ. Lý Tiêu phát hiện Doãn Liệt phản kháng không được, trên mặt hiện lên nụ cười âm hiểm. Chính cái gọi là *thừa dịp ngươi bệnh muốn ngươi mệnh* thừa dịp hắn bệnh, lấy mạng hắn. Hắn muốn thừa dịp cơ hội này giày vò Doãn Liệt một phen, trả thù hắn, về sau làm gì có cơ hội tốt như thế này chứ? Nghĩ như thế, Lý Tiêu đang muốn trang điểm cho khuôn mặt của Doãn Liệt, nắm đấm đều chuẩn bị tốt, cửa lại được mở ra. “Lý Tiêu, dậy thôi……” Là Tề Mục. Tề Mục và Chu Dịch Phàm cùng nhau đi trước một chuyến đến nhà mới rồi mới trở về gọi Lý Tiêu, tránh cho Lý Tiêu không biết đường. Nhà mới cách trường đại học không xa lắm, là một căn biệt thự. Căn biệt thự kia vốn là biệt thự dưới danh nghĩa của Chu Dịch Phàm, là món quà khi cậu đậu đại học anh cậu tặng cho. Trường Đại học quy định trước năm ba sinh viên không được ở bên ngoài, chỉ có thể trọ ở trường, hơn nữa tuy biệt thự có điện nước đầy đủ, nhưng không có trang hoàng, chỉ đơn giản là mấy bức tường, cho nên Chu Dịch Phàm không chuyển vào biệt thự. Lý Tiêu thấy Tề Mục vào tới, lại chưa nhìn thấy Chu Dịch Phàm, không khỏi thả lỏng sự áp chế với Doãn Liệt “Dịch Phàm đâu?” Nhân lúc này, Doãn Liệt sử dụng hết sức đẩy Lý Tiêu ra, xoay người đứng lên. Lý Tiêu bị hắn đẩy một chút, ngã xuống đất lăn một vòng cũng đứng lên, che ở trước mặt Tề Mục, cảnh giác nhìn Doãn Liệt. “Dịch Phàm đang ở nhà mới.” Tề Mục nói với Lý Tiêu, tầm mắt chậm rãi chuyển tới trên người Doãn Liệt. “Doãn Liệt…… Cậu bị thương?” Tề Mục nhìn chằm chằm vết máu trên quần áo Doãn Liệt, không tự chủ được tới gần. ẻm quan tâm chồng ẻm quá cơ XD Lời nói hơi mang sự quan tâm, giống như có ma lực vậy, lau đi vẻ mặt thô bạo trên mặt Doãn Liệt. Doãn Liệt cúi đầu nhìn nhìn cả người mình, tính vỗ vỗ áo che đi. Tề Mục chạy tới trước mặt hắn, cẩn thận hỏi hắn “Cậu…… Cậu bị làm sao vậy?” Doãn Liệt cố ý nghiêng đầu không nhìn Tề Mục, giả bộ giống như bình thường “Tôi bỏ nhà đi.” Tề Mục nghe vậy, nhíu nhíu mày “Dì sẽ lo lắng ……” Doãn Liệt hừ một tiếng “Bà ấy đi chăm sóc cho trẻ em nghèo ở *Java*, sao có thể lo lắng cho tôi được chứ?” Java tiếng Indonesia là Jawa là một đảo tại Indonesia. Với 135 triệu người, Java là đảo đông dân nhất thế giới, và là một trong những vùng có mật độ dân số cao nhất toàn cầu Nói xong ngừng một lát, ôm ngực “Mấy ngày tới tôi sẽ ở với anh.” Một bộ dáng bá đạo tôi muốn ở chỗ anh là tôi coi trọng anh, đừng hòng mà từ chối’. “Nhưng mà……” Tề Mục rất do dự, anh chuyển nhà đến chỗ của Chu Dịch Phàm, Chu Dịch Phàm và Doãn Liệt dường như có mâu thuẫn rất sâu sắc. Hơn nữa lần này chuyển nhà cũng là vì tránh Doãn Liệt, sao có thể để Doãn Liệt đến đó chứ? “Nhưng mà cái gì? Anh chuyển đi đâu? Không lẽ là muốn tránh tôi?” Doãn Liệt nhìn nhìn bốn phía trống rỗng, không kiên nhẫn hỏi. Thấy Tề Mục không có phủ định, đồng tử Doãn Liệt hơi co lại “Thật sự là như vậy? Anh thế nhưng vì muốn tránh tôi nên chuyển nhà?!!” Tề Mục bị hắn mắng, sợ hãi lui ra phía sau vài bước. Lý Tiêu cũng nhìn không được, đem Tề Mục kéo đến phía sau mình phía “Cậu vẫn là có thể tự mình hiểu lấy nha, về sau đừng quấn lấy Tề Mục nữa, không thấy anh ấy thấy cậu liền phiền sao?” Tề Mục thấy hắn là sợ chứ gì? Doãn Liệt triệt để bị Lý Tiêu chọc giận, vốn khuôn mặt đã tái nhợt lại trắng thêm vài phần, đầu óc “bùm” một chút nổ tung, sau khi phục hồi tinh thần hắn đã xông về phía Lý Tiêu. Ai ngờ không biết có cục gạch nào đó ở dưới chân làm hắn bị vấp một chút, nắm đấm còn chưa đến đích, ngược lại mình đã ngã trước. Cả người Doãn Liệt ngã xuống đất, nằm trên mặt đất nửa ngày không tỉnh lại. “Doãn Doãn Doãn…… Doãn Liệt?” Tề Mục không chắc chắn kêu một tiếng, nhưng Doãn Liệt không có một chút động tĩnh. Tề Mục lo lắng, chạy qua đẩy đẩy hắn “Cậu bị làm sao vậy?” Thấy sắc mặt tái nhợt của Doãn Liệt, Tề Mục hoảng “Doãn Liệt…… Doãn Liệt cậu làm sao vậy?” Lý Tiêu nhíu mày, cũng lại đó, lấy chân đá đá Doãn Liệt. Thấy Doãn Liệt thật sự bất tỉnh, Lý Tiêu lấy di động ra “Tôi gọi xe cứu thương cho hắn.” Nhưng mà xe cứu thương trống trơn đến lại trống trơn đi, bởi vì Lý Tiêu không có tiền, Tề Mục không có tiền, bỏ nhà đi Doãn Liệt trên người một xu cũng không mang theo, ngay cả Chu Dịch Phàm cũng phát hiện mình bị đóng băng. Tề Mục muốn gọi điện thoại cho dượng xin giúp đỡ, đúng lúc Doãn Liệt lại tỉnh lại, yếu ớt vô lực đoạt di động, không cho Tề Mục gọi điện thoại cho cha hắn. Cuối cùng Tề Mục bất đắc dĩ, dìu Doãn Liệt đến chỗ ở mới. Doãn Liệt nếu mà biết Chu Dịch Phàm cũng ở chỗ nhà mới kia, hắn cũng liền sẽ không náo loạn muốn ở chung với Tề Mục. Muốn nói Doãn Liệt có bao nhiêu sợ Chu Dịch Phàm, cũng không thể nói như vậy, chỉ là bị Chu Dịch Phàm không lưu tình đánh qua một lần mà thôi, cũng không đến mức tạo thành bóng ma tâm lý suốt đời được. Tâm tư của hắn đối với Chu Dịch Phàm phức tạp hơn sợ hãi nhiều. Chu Dịch Phàm là bạn tốt nhất của hắn, không có người thứ hai. Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, chuyện gì trong lòng của mình đều nói cho nhau nghe. Hai người bọn họ, không phải anh em lại hơn hẳn anh em. Lại bởi vì sự xuất hiện đột ngột của một người đàn ông, xuất hiện xa cách. Được rồi, Doãn Liệt thừa nhận ngay từ đầu hắn là ghen tị. Chu Dịch Phàm cuối tuần đều chạy đi gặp cái tên đó, để hắn ở đâu chứ? Doãn Liệt cũng thừa nhận, sau khi hắn phát hiện quan hệ thật sự của hai người, chạy đi đâm thọc, chuyện này hắn đúng là xấu xa thật. Nhưng hắn cũng là vì muốn tốt cho Chu Dịch Phàm thôi! Là anh em của hắn, là con trai rất được yêu thương ở nhà họ Chu, Chu Dịch Phàm cũng không thể bị một người đàn ông phá hư được! Đừng nói cái gì yêu với không yêu, cho dù thật sự là tình yêu, đối mặt với hiện thực cũng phải giải tán. Sự thật cũng chứng minh, Doãn Liệt nghĩ không sai. Tên đàn ông đáng chết kia thế nhưng ở sau lưng Chu Dịch Phàm đi kết hôn với người khác! Đầu óc Chu Dịch Phàm đột nhiên bị hư hay sao cư nhiên lại đi náo loạn ở hiện trường hôn lễ! Doãn Liệt lúc ấy liền nghĩ hắn không có khả năng có một người bạn ngốc như vậy. Sau đó Doãn Liệt cũng không đi an ủi Chu Dịch Phàm — tuy nói điểm xuất phát là tốt, nhưng làm chuyện mật báo này, còn gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy, hắn vẫn là có chút chột dạ, không biết đối mặt với Chu Dịch Phàm như thế nào. Sau đó có một đoạn thời gian, hắn rút kinh nghiệm xương máu, muốn nói chuyện với Chu Dịch Phàm, thừa nhận lỗi lầm, tỏ vẻ người anh em này vĩnh viễn đứng bên cạnh ở cậu…… Không ngờ chuyện mình mật báo bị Chu Dịch Phàm phát hiện. Sau đó thì bị đánh. Sau đó…… Doãn Liệt cảm giác Chu Dịch Phàm đánh hắn một trận cũng tốt, bởi vì hắn lúc ấy vẫn là học sinh cá biệt đối đầu với Hội trưởng hội học sinh. Doãn Liệt thoạt nhìn xúc động dễ nổi giận, làm việc không để ý hậu quả. Thật ra hắn sống được rất rõ ràng. Hắn biết lúc nào bạo lực có thể giải quyết vấn đề, cũng biết lúc nào ẩn nhẫn có thể đạt được kết quả. Hắn biết tất cả mọi chuyện hoặc là giới hạn cha hắn dành cho hắn tới đâu, cho nên hắn làm chuyện gì cũng sẽ để lại một đường lui cho mình. Doãn Liệt sống đến bây giờ, phần lớn là che giấu bản chất của mình. Tác giả có lời muốn nói Xin lỗi, ngày hôm qua thăm người thân quên cập nhật …… Sau đó trở về phát hiện, cư nhiên mất hai *ủng hộ*!!! Được rồi, mặc kệ, truyện này có lẽ giống như truyện trước, đến khi kết thúc có thể lại giảm một nửa. Một khi đã như vậy…… Pass chương sau Tên của nữ thần được Chu Dịch Phàm lưu trong điện thoại là gì? Sáu chữ, không cách, không hoa, không dấu ******
Edit TịnhSinh nhật của Tiền Cung đúng vào ngày Cá tháng Tư, bọn họ thấy Lý Tiêu kéo theo Chu Dịch Phàm tới cũng không ngạc nhiên, vì bọn họ đều đang tính toán mượn cơ hội trêu chọc người khác. Quan trọng nhất là không thể trở thành đối tượng bị trêu lại đây là ngày sinh nhật của Tiền Cung nên bọn họ cũng không dám xuống tay. Biệt danh“Cường công” này không phải là vì gã chơi game rất cường thế, mà là bởi vì tuy gã là trạch nam nhưng lại có cơ thể to lớn 1m90. Lại thêm khuôn mặt gã cũng hung ác, không chỉ đám bạn cùng phòng không dám trêu chọc gã, mà bất kể ai gặp gã đều cảm thấy kinh sợ kinh ngạc + sợ hãi.Còn lại đa số mọi người đều giống nhau, trình độ tương đương nhau, hoặc là bị người khác chọc, hoặc là chọc người khác. Nhưng Chu Dịch Phàm xuất hiện thì không giống như vậy. Xuất phát từ oán niệm học hành không bằng cậu ta, đám bạn cùng phòng bao gồm Triệu Địa bát tự không hợp với Chu Dịch Phàm đều đánh chủ ý lên người Chu Dịch thế Lý Tiêu kinh ngạc phát hiện, Chu Dịch Phàm lại trở nên đặc biệt được hoan nghênh. Ý nói đến mức độ “Được hoan nghênh” ở đây giống như là bị chuốc rượu nhiều như thế nào, hay giống như bạn bè thân thiết đến mức độ kề vai sát cánh mà nói chuyện trên trời dưới Tiêu yên lặng ngồi ở một bên, nhìn mọi người uống rượu. Hắn uống rượu không thay đổi sắc mặt, uống bao nhiêu cũng chỉ có một bộ dạng. Đám bạn từng uống rượu qua với hắn rồi cho nên có kinh nghiệm, cạn chén đều trực tiếp bỏ qua người khác không thể uống rượu là Trương Thất, cậu ta luôn là người giúp thu dọn tàn cuộc, chiếu cố quần chúng, rất có tinh thần giúp đỡ mọi cả mọi người đều uống, không khí càng lúc càng nóng lên, liền bắt đầu trêu chọc Chu Dịch Phàm. Ngay từ đầu chỉ là ép hỏi cậu ta có quan hệ như thế nào với nữ thần, hỏi cậu ta sao bình thường không cùng chơi với mọi người, hỏi cậu ta đã hẹn hò với bao nhiêu cô gái…… Rất nhiều câu hỏi kỳ quái được liên tục đặt ra, hỏi nhiều đến mức mặt của Chu Dịch Phàm đỏ lên, chân tay luống Tiêu nheo mắt nhìn, tính toán mình nên ra tay vào lúc nào để giúp Chu Dịch Phàm một phen, giải cứu cậu ta từ trong nước sôi lửa nhìn, suy nghĩ nên giải cứu như thế kỹ, Chu Dịch Phàm có làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, giống như búp bê được trưng bày trong tủ kính. Bộ dạng xinh đẹp, nhưng cũng không để người cảm giác quá nữ tính. Ngày thường cậu ta giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ cao ngạo xa cách, trên mặt cũng là biểu cảm lạnh lùng, giống như vương tử lạnh lùng vậy. Hôm nay Chu Dịch Phàm bị một đám người mạnh mẽ bao vây ở quán rượu, có loại cảm giác giống như thiên nga bị ngã xuống Tiêu nghĩ như thế, cười cười. Đây là lúc hắn nên ra sân rồi!Nhưng mà…… Lý Tiêu phát hiện tính toán của mình hình như sai hắn đang chuẩn bị ra tay thì Chu Dịch Phàm đã tự mình thoát ra, đứng mắt cậu ta dường như mang theo khinh thường, khóe môi nhếch lên như cười như không. Nếu Chu Dịch Phàm là tình địch, Lý Tiêu không thể không thừa nhận, đây là một tình địch rất mê người. Chỉ cần vị tình địch này nguyện ý, nhất định có thể mê hoặc được cả đàn ông, huống chi là phụ nữ. Khó trách nhân duyên với con gái lại tốt như vậy, khó trách có thể lừa nữ thần tới một màn kế tiếp, lại khiến mọi người trợn mắt há thấy ngón tay thon dài của Chu Dịch Phàm thô bạo mở cổ áo sơ mi ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo. Sau đó một tay cậu cầm lấy một chai bia, một tay chống hông, ngửa đầu uống. Dưới ánh đèn mờ của quán rượu, bia chảy xuống từ khóe miệng của cậu, khéo léo chảy xuống hầu kết đang chuyển động ……Hiện trường đột nhiên vang lên một tiếng nuốt nước miếng, không khí trở nên có chút quỷ dị.“Thêm một chai nữa! Lão tử hôm nay sẽ liều mạng với các cậu!”Chu Dịch Phàm đặt chai bia đã uống hết xuống, mở miệng nói. Phá vỡ bầu không khí quỷ dị mà cậu đã tạo ra trong lúc vô người không hẹn mà cùng đem tầm mắt từ trên người cậu dời đi, ai ăn thì ăn, ai nói chuyện thì nói rồi lấy được điện thoại của Chu Dịch Phàm, Triệu Địa tính toán muốn trêu chọc Chu Dịch Phàm. Triệu Địa thấy mọi người lại không vui đùa nữa, âm thầm đưa điện thoại di động xuống dưới bàn, mở danh bạ của Chu Dịch Phàm lên. Triệu Địa đang làm chuyện xấu đương nhiên không phát hiện được Chu Dịch Phàm đã đi đến bên cạnh.“Không phải vừa rồi uống rất high sao? Tiếp tục đi!”Chu Dịch Phàm kẹp cổ Triệu Địa, hung hăng rót một ly bia vào miệng của cậu ta. Thủ pháp thuần thục này, vẻ mặt hung ác này, còn đâu khí chất cao lãnh như thường ngày nữa chứ?“Khụ khụ…… Cậu muốn làm tôi chết sặc sao? Được thôi! Cậu muốn uống, tôi theo cậu đến cùng!”Triệu Địa vừa nói, vừa đưa điện thoại di động nhét vào trong túi của mình, rất khí phách đặt mười chai bia ngay trước Dịch Phàm đã có chút say, vừa thấy Triệu Địa khiêu khích, liền nói “Các cậu đều là phàm nhân, chờ bị ngược đi!” biểu tình trào phúng level max. Triệu Địa lôi kéo mấy người khác, không biết liêm sỉ lấy nhiều đấu ít, thề nhất định phải làm giảm nhuệ khí của Chu Dịch Phàm, phải cho cậu ta biết kết cục của ngày hôm nay là như thế nên Lý Tiêu mới biết được tửu lượng kinh người của Chu Dịch Phàm. Rất nhiều người đã nằm gục trên bàn, chỉ còn Chu Dịch Phàm vẫn còn đang chống đỡ. Không còn nghi ngờ gì nữa, cuối cùng thì cậu ta là người chiến Thất rất bình tĩnh, đặt đũa xuống, vỗ vỗ tay “Được rồi! Được rồi! Ai còn có thể cử động thì dìu người không thể nhúc nhích được nha! Về phòng thôi!”Nói xong đi vòng quanh bàn một vòng, đập những người thể tỉnh lại đều tỉnh lại. Sau đó đi tính đó mười hai người đám người trong 3 phòng A, B, C, rẽ đông rẽ tây, lắc la lắc lư đi về ký túc xá. Không ít người đều nôn ra, Chu Dịch Phàm nôn lợi hại nhất. Thần kỳ là, sau khi nôn xong Chu Dịch Phàm giống như kỳ tích tỉnh táo lại. Cũng không cần người khác đỡ, tự sửa sang lại quần áo, thuận tiện chạy đến chỗ Triệu Địa lấy lại điện thoại của về ký túc xá, Chu Dịch Phàm dẫn đầu chiếm giữ phòng tắm, tiến hành tắm vòi sen suốt một tiếng đồng ra ngoài, thì thấy giường của mình đã bị Triệu Địa đang say đến bất tỉnh nhân sự chiếm lấy.“Này! Tỉnh! Tỉnh! Đây không phải là giường của cậu!”Chu Dịch Phàm trèo lên giường đẩy đẩy Triệu Địa, hi vọng có thể giải cứu cái giường của Địa lại chỉ là hừ hừ vài tiếng, không có động tĩnh Dịch Phàm chưa từ bỏ ý định, lấy chân đạp Triệu Địa hai cái. Nhưng cái đạp này không tốt, một đạp này đã gây ra Dịch Phàm không cẩn thận đạp vào bụng Triệu Địa. Dạ dày Triệu Địa rối loạn một phen, rất không khách khí nôn lên đầu gối Chu Dịch Dịch Phàm cũng không nghĩ tới mọi chuyện sẽ phát triển như vậy, trên trán đầy vạch đen. Cậu vô lực đi xuống giường, ngồi xuống chỗ trống trên giường của mình, suy không muốn ngủ trên cái ổ chó của Triệu Địa đâu. Cậu ngẩng đầu nhìn cái giường bên cạnh một cái, cuối cùng tuyệt vọng lắc đầu. Chẳng lẽ cậu thật sự phải ngủ ở đó sao? Đánh chết cậu cũng không làm!Chu Dịch Phàm đang củng cố lại tinh thần, lại không biết cơ hội một khi bỏ qua, thì sẽ không còn lựa chọn nào khác. Mặc kệ vì lí do gì mà bỏ qua cơ hội Địa mơ mơ màng màng ngủ, phát hiện mình ngủ không đúng chỗ. Vì thế cậu ngẩng đầu lên nhìn xem, “Hử”, quả nhiên cậu ngủ sai chỗ rồi. Để tránh bạn cùng phòng Chu Dịch Phàm rối rắm, cậu quyết định chống đỡ cơ thể mệt mỏi của mình về đúng vị trí. Vì thế cậu lắc lư ngồi dậy, sau đó lại lắc lư lướt qua hai chiếc giường đang cản trở mình—mà thật ra là cái song sắt cao chưa tới 20 cm, thì cậu đã thuận lợi trở về trên giường của mình……Chu Dịch Phàm quả thật có ý nghĩ muốn chết luôn Tiêu tắm rửa xong đi ra thì nhìn thấy bộ dáng xám xịt của Chu Dịch Phàm. Cửa sổ đang mở nên cái mùi sau khi nôn đó cũng đã tan đi không ít. Không rõ chân tướng, Lý Tiêu vỗ vỗ vai Chu Dịch Phàm “Tôi ngủ đây. Cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi.”Nói xong nhìn qua hai người đã ngủ trên giường. Nhìn Tiền Cung ngủ bên cạnh giường mình, cái chân dài vắt ra bên ngoài, lông chân bay phấp phới trong gió. Lý Tiêu tốt bụng đắp chăn lên giúp gã, che chân gã lại. Mà ở đối diện, Triệu Địa, đã trùm chăn ngáy khò khò từ lâu, tất nhiên là không cần ai quan tâm Tiêu trèo lên giường của mình, xem xét liếc nhìn Chu Dịch Phàm đang bất động như núi. Quái lạ! Sao cậu ta còn chưa đi ngủ? Đang muốn bắt chuyện với cậu ta, tầm mắt nhìn lên giường của cậu ta, lúc này mới hiểu ra. Nhớ tới lúc hắn chuẩn bị đi tắm rửa thì nhìn thấy Triệu Địa chiếm giường của Chu Dịch Phàm, nguyên nhân hậu quả mọi chuyện như thế nào Lý Tiêu cũng đã biết. Nhịn không được cười ra tiếng “Cậu cũng xui xẻo thật…… Ha ha ha…… Là Triệu Địa nôn đúng không?”Chu Dịch Phàm yếu ớt nhìn Lý Tiêu, nhưng lại không nói dạng suy sụp này của Chu Dịch Phàm bình thường tuyệt đối sẽ không thấy được. Lý Tiêu càng vui vẻ hơn, cười càng ngày càng lớn“Ha ha ha…… Không ngờ cậu cũng sẽ có lúc như thế này…… Biểu tình này của cậu nếu như để các em gái nhìn thấy, phụt…… Ha ha ha……”Lý Tiêu vừa cười vừa ôm bụng đập giường, cười đến nỗi khóe mắt chảy ra nước Dịch Phàm bị chọc giận khi thấy Lý Tiêu sung sướng khi người gặp họa, hung hăng trừng mắt nhìn Lý Tiêu một cái, không phản ứng lại ngờ Lý Tiêu một chút cũng không có tự mình hiểu lấy, vui vẻ bò xuống giường, cầm di động điên cuồng chụp hình Chu Dịch Phàm. Vỗ giường còn chưa đủ, lại còn đến trước mặt Chu Dịch Phàm, chụp vẻ mặt âm trầm của cậu.“Hắc…… Biểu cảm vừa rồi rất đẹp, phải lưu lại để làm kỷ niệm chứ! Biểu cảm bây giờ lại không đẹp rồi, nào, buồn hơn một chút nữa……”Lý Tiêu không biết sống chết đưa tay nhéo mặt Chu Dịch Phàm, bị Chu Dịch Phàm không lưu tình chút nào gạt tay ra.“Tránh xa tôi ra một chút.”Chu Dịch Phàm lạnh lùng nói. Sau đó đứng dậy đóng sầm cửa mà Tiêu sờ sờ mũi, quay đầu nhìn Tiền Cung và Triệu Địa. Tìm được cách chọc ghẹo tốt hơn rồi……
Chương 20 Chấm dứt làm bạn bè 5 Edit Tịnh Tan nát cõi lòng thành tro là cảm giác gì? Đó chính là cảm giác khi hẹn gặp nữ thần, kết quả nhìn thấy nữ thần đang hôn môi với một người con trai khác. Lý Tiêu hiểu rồi, nữ thần không thuộc về hắn, cho dù hắn gửi tin nhắn thường xuyên thì thế nào, hắn thổ lộ có chân thành thì thế nào. Nữ thần vĩnh viễn cũng không thuộc về hắn, nữ thần thuộc về người con trai đang hôn cô kia. Nữ thần là hoa đã có chủ …… Nhưng là vì sao Lý Tiêu không nghe ai nhắc tới chuyện nữ thần có bạn trai? Được rồi, vấn đề này cũng không quan trọng. Sự thật đang ở ngay trước mắt, còn có thể nói được gì? Lý Tiêu không có đi gặp nữ thần, cũng không chào hỏi cô, tuy rằng theo lý thuyết hắn cùng nữ thần cũng coi như là quen biết. Hắn thậm chí không muốn nữ thần nhìn thấy hắn. Hắn kéo bó hoa hồng đỏ vừa mua, ủ rũ đi ở ngã tư đường trên sân trường. Mục tiêu đầu tiên là thùng rác, bó hoa hồng trên tay là sự trói buộc, hắn phải ném đi. Tuy rằng bó hoa hồng này hắn mua ở chỗ ông chú kia tốn không ít tiền. Ném hoa hồng, hắn muốn trở về phòng, thu thập một chút hành lý. Ngay sau khi kết thúc lễ trao đổi sinh viên nước ngoài, trường được nghỉ, hắn nên về nhà. Lý Tiêu đứng ở ngã tư giữa trường học và chợ buôn bán về đêm. Nếu về phòng thì đi về bên trái, đương nhiên hắn cũng có thể lựa chọn đi bên trái, đi vòng trên con đường nhỏ của trường một vòng. Nhưng hắn không lựa chọn, mà là nhìn bức tường phía trước cách hắn không xa mà ngẩn người. Mà Chu Dịch Phàm đứng ở xa xa, ngẩn người nhìn Lý Tiêu. Hắn đã nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của Lý Tiêu, mất mát và khổ sở, nhìn thấy Lý Tiêu ném bó hoa hồng kia, buông tha cho tình yêu trong lòng. Lý Tiêu hẳn là cũng nếm qua hương vị mà cậu đã từng trải qua, nhưng trên mặt cậu không có sự vui vẻ khi trả thù, cậu chỉ đang miễn cưỡng duy trì bình tĩnh mà thôi. Trả thù, còn không phải tự mình tìm phiền não sao? Chu Dịch Phàm cúi đầu, ra lệnh cho mình không cần đuổi theo bóng dáng Lý Tiêu. Tốt nhất là kiềm chế suy nghĩ của mình một chút, dừng lại những suy nghĩ về Lý Tiêu, ví dụ như tay Lý Tiêu nắm cậu rất ấm áp, ngón tay Lý Tiêu rất nhỏ nhưng cứng rắn; Ví dụ như Lý Tiêu ôm cậu, lồng ngực rất rộng lớn, dưới lồng ngực là trái tim đang đập; Ví dụ như Lý Tiêu dùng tiếng Anh sứt sẹo kia, đọc thơ tình…… Lý Tiêu cười, cười to, mỉm cười, ngây ngô cười; Vẻ mặt của hắn, nghiêm túc, chăm chú, mặt xấu; Hắn thích ăn điểm tâm, ưa chơi đùa trò chơi, yêu lớp…… Tất cả mọi chuyện về Lý Tiêu, cậu muốn không nghĩ nữa, miễn cho tâm lý mất đi cân bằng dẫn đến tim đau lòng cũng đau. Hoặc là có thể chọn lấy một phương pháp đơn giản, ăn thuốc phiện giảm đau. Phạm Doãn Y rất ít khi cùng bạn trai đi ra đi vào trong sân trường, cũng không kết giao với sinh viên cùng trường. Cho nên Lý Tiêu nghe không được về bát quái Phạm Doãn Y có bạn trai cũng không có gì kỳ lạ. Lần này Chu Dịch Phàm gọi cô mang theo bạn trai cùng nhau đến trường học, cô còn rất ngoài ý muốn, bởi vì Chu Dịch Phàm luôn luôn không có hứng thú với bạn trai của cô. Qua thời gian đã hẹn, Chu Dịch Phàm vẫn chưa tới, Phạm Doãn Y liền gọi điện thoại cho Chu Dịch Phàm. Cú điện thoại này triệt để giải cứu Chu Dịch Phàm. Đắm chìm trong chuyện tình cảm không thể nào có được, còn không bằng nhanh đi gặp bạn tốt. Bến tàu có một cây cầu ở cuối bên tay phải, giấu ở dưới là một dòng nước ấm màu xanh. Ở đây có cây cầu dài trên sông, có cây xanh, có hoa hồng, thỉnh thoảng còn có vài con chim không sợ người đến tìm thức ăn. Đây là một nơi rất thích hợp để hẹn hò. Các sinh viên sau khi tan học, cũng thích ở chỗ này vừa ăn vặt vừa tám chuyện. Nhưng mà lúc trường được nghỉ học, người tới nơi này rất ít, so với lúc mới khai giảng, ngược lại là yên lặng hơn nhiều. Lúc Chu Dịch Phàm tới nơi, Phạm Doãn Y cùng bạn trai đang dính với nhau. Ngồi chung với một đôi người yêu có quan hệ thân mật với nhau, Chu Dịch Phàm vừa thất tình có vẻ cô đơn chiếc bóng không hợp. Cho rằng mình sẽ được bạn tốt cứu giúp, không ngờ đến nơi lại càng bị đả kích hơn, Chu Dịch Phàm cảm thấy mình quả thật rất xui xẻo. Nói chuyện Đông Tây một lát, trong lúc hơn phân nửa là Chu Dịch Phàm nói, Phạm DoãnY và bạn trai cô thỉnh thoảng phụ họa vài câu. Không bao lâu Phạm Doãn Y liền tạm biệt với Chu Dịch Phàm, trốn ở trong lòng bạn trai lắc lắc tay, đi thật tiêu sái, một chút cũng không phát hiện nội tâm hư không tịch mịch của Chu Dịch Phàm, đang cần người quan tâm đến như thế nào. Chu Dịch Phàm thở dài một tiếng, cũng rời khỏi bến tàu. Khi đi qua cây cầu, không chút ngoài ý muốn nhìn thấy những chữ cái rãi rác trên mỗi ô vuông. Mấy chữ cái lộn xộn này, thật sự có thể ghép lại thành một bài thơ tình sao? Chu Dịch Phàm rất nghi ngờ. Trong lòng có nghi vấn, tự nhiên muốn đi đến cầu kiểm chứng một phen mới xứng đáng với danh hiệu học giỏi của Chu Dịch Phàm. Vì thế Chu Dịch Phàm bắt đầu đi dọc theo cây cầu dài, cúi đầu chậm rãi đi. Vừa đi, vừa ghi nhớ các chữ cái. Với trí nhớ của Chu Dịch Phàm, để nhớ được mấy chữ cái này, cũng không mất bao nhiêu thời gian liền có thể nhớ được toàn bộ. Trước khi trời về đêm, cậu đã nhớ hết tất cả các chữ cái rồi. Giống như Chu Dịch Phàm dự đoán, mấy chữ cái lộn xộn này, căn bản không thể ghép thành bài thơ. Xuất phát thái độ nghiêm túc của sinh viên công nghệ, Chu Dịch Phàm còn thử đảo ngược, thử phương pháp ghép thành từng từ, thậm chí dùng tới mật mã tin học muốn giải ra một cái gì đó có nghĩa. Kết quả vẫn không thu hoạch được gì. Quả nhiên tất cả chỉ là hiểu lầm tốt đẹp chỉ có trong tưởng tượng mà thôi. Thậm chí khả năng là có người nhàm chán bịa ra lời nói dối. Đứng ở trên cầu thật lâu, phong cảnh xung quanh vẫn như trước đẹp như một bức tranh. Vì muốn biết được chân tướng Chu Dịch Phàm đột nhiên cảm thấy rất áp lực. Chắc là vì uống không đúng thuốc giảm đau, không nên nảy sinh tình cảm. Thất tình, thật ra cũng chỉ có như thế. Chỉ là tự mình đa tình mà thôi, không tính là yêu đi. Cẩn thận nghĩ lại, thật đúng là. Chẳng lẽ ở chung chưa tới một năm, liền khiến cậu yêu đến mức không kiềm chế được, không thể dứt bỏ được sao? Nực cười! Chu Dịch Phàm nghĩ như thế, trong lòng lại không cảm thấy dễ chịu chút nào. Ngược lại càng ngày càng khó chịu, thật muốn làm chút gì để phát tiết một trận. Nhảy sông bơi lội không thích hợp, bởi vì nước sông quá bẩn. La to nhất định sẽ bị giáo cảnh xem như kẻ điên bắt đi. Cuối cùng Chu Dịch Phàm từ cầu dài đi đến một quán bar, uống rất nhiều rượu, vừa vàng vừa trắng, cái gì cũng uống, không say không về. Chu Dịch Phàm ngồi phía Đông Nam của quán, cách vài cái bàn ở phía Tây Bắc, có một người đang chiếm cứ. Hơn nữa cũng giống như Chu Dịch Phàm vậy, người kia cũng bởi vì thất tình nên muốn uống rượu để phát tiết. Người này chính là Lý Tiêu. Với tính tình của Lý Tiêu, uống rượu như thế nào chỉ có một mình chứ? Đáng tiếc các bạn hữu của hắn vừa được nghỉ đã bay mất. Hình như đã đi về hết vào ngày hôm qua rồi, bao gồm bạn cùng phòng thân thiết với hắn là Lý Tiêu và Triệu Địa. Ngược lại Lý Tiêu muốn liên lạc với Chu Dịch Phàm, hỏi cậu có về nhà không, thế nhưng không ai nghe máy. Hắn không biết mình đã bị kéo vào sổ đen, Chu Dịch Phàm căn bản sẽ không nhận điện thoại của hắn. Nói tóm lại Lý Tiêu rất bi thảm chỉ có thể thất tình mà uống rượu một mình. Lý Tiêu có tiếng ngàn chén không say, hắn vì thế mà rất buồn rầu. Không thể khiến mình say, sao có thể giảm bớt nỗi đau khi thất đình được chứ? Hơn nữa càng uống lại càng tỉnh, kia không phải là tự tìm ngược sao? Lý Tiêu nghĩ như thế, ngửa đầu uống hết cả một ly bia. Hiển nhiên hắn đang tự tìm ngược. Uống rượu nhiều, hắn liền sẽ trở nên rất nghiêm túc. Cũng không thích cười, thoạt nhìn không giống như bình thường, rất lạnh lùng. Nhưng có người từng nói rằng bộ dáng lạnh lùng của hắn đặc biệt hấp dẫn người khác, cả người đều tản ra một cách tự nhiên không cần đến hooc-môn. Lúc này chỉ cần một ánh mắt của hắn thôi cũng khiến con gái phải thét chói tai. Sau khi cô gái thứ n bị hắn vô tình cự tuyệt, Lý Tiêu cuối cùng cũng có kinh nghiệm nhất định. Nhưng mà, hắn tuy thiếu người uống rượu với hắn, lại thật sự không cần phụ nữ muốn ăn đậu hủ của hắn đến ngồi chung. Hắn còn muốn lần đầu tiên của mình phải là với lão bà thân ái của hắn nữa đó. Sao? Ngươi Chế hỏi người không có kinh nghiệm như hắn có thể làm cho lão bà thân ái được tính phúc không ấy hả? Lý Tiêu nghiêm túc nói cho ngươi chế biết, trời sinh hắn có kỹ năng mạnh mẽ tàn bạo hơn cả nam chính trong phim heo, ngươi chế có tin không? Không tin à…ha ha. Tác giả có lời muốn nói Rượu đúng là thứ tốt, mỗi bộ tiểu thuyết có nó, gian tình phát sinh liền thuận lợi hơn rất nhiều đúng không? Người phát minh ra rượu thật vĩ đại!
Edit TịnhKể ra thì Lý Tiêu thất tình từ khi bắt đầu đi học tới đó hắn vừa mới bước vào Đại học, mang theo tâm thế rong chơi của một thiếu niên mười tám tuổi. Hắn không biết tình yêu đầu của hắn sẽ là ai. Là một em gái ngây thơ dễ thương hay là một cô gái quyến rũ? Là em gái hồn nhiên đáng yêu hay là hoa hậu giảng đường có dáng người nóng bỏng? Lý Tiêu suy nghĩ rất nhiều, thật sự là khó có thể chọn nên lấy hay bỏ cái nào. Rối rắm một tháng, cuối cùng hắn cũng gặp được nữ thần trong mơ của buổi dạ hội chào đón tân sinh viên của trường, hắn đã gặp được nữ thần trong lòn. Cô ấy xuất hiện giữa đám đông, rực rỡ chói mắt như vậy! Lý Tiêu cảm giác trái tim của mình trong nháy mắt đã bị đánh trúng. Đó chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên! Là yêu đó nha!Sau đó hắn nhìn thấy nữ thần nhảy khiêu vũ với bạn cùng phòng, còn được rất nhiều người ủng hộ. Đến khi dạ hội kết thúc, hắn nhìn thấy người bạn cùng phòng kia và nữ thần cùng nhau rời đi, biến mất trong biển người mênh mông……“Wao! Không ngờ tên tiểu tử Chu Dịch Phàm kia lại quen biết đàn chị xinh đẹp như vậy!”Nói chuyện với Lý Tiêu cũng là một người bạn cùng phòng, Triệu Địa. Mà bên cạnh hắn, là anh em sinh đôi của hắn, Triệu Lôi ở ngay phòng bên cạnh.“Chu Dịch Phàm? Là cậu bạn cùng phòng lạnh lùng kia sao?”Triệu Lôi hỏi.“Chính là cậu ta. Có lẽ bát tự của em và cậu ta không hợp, khai giảng đến bây giờ nói chuyện không được mười câu. Lý Tiêu! Mày nói xem, có phải bát tự của tao và cậu ta không hợp không? Ha ha……”Triệu Địa huých khuỷu tay vào Lý Tiêu, Địa tính cách hào phóng, nhân duyên luôn luôn rất tốt. Nhưng mà không biết nguyên nhân vì sao lại ở chung không hợp với Chu Dịch Tiêu đưa tầm mắt rời khỏi nơi nữ thần vừa biến mất, cười nói “Còn không phải bởi vì cậu ngủ mà không rửa chân sao? Phòng chúng ta đều bị cậu xông đến muốn chết luôn.”Chu Dịch Phàm nhìn giống như một quý công tử xuất thân nhà giàu, yêu sạch sẽ, chắc chắn sẽ không thích Triệu Địa lôi thôi như vậy. Hơn nữa Triệu Địa còn ở ngay bên cạnh giường của cậu ta, cho nên thỉnh thoảng tất thối cũng sẽ bay đến chỗ của Chu Dịch Địa nghe Lý Tiêu nói như vậy, sờ sờ mũi “Không có nghiêm trọng như vậy chứ?”Triệu Lôi vừa nghe, liền cốc đầu Triệu Địa “Không ngờ cái tật xấu đó của em vẫn không đổi. Anh còn nhớ buổi tối ngày tốt nghiệp đó em nói, lên đại học nhất định sẽ sửa nữa chứ?”“Ai da…… Nhẹ thôi! Cái đầu này của em không chịu nổi sự phá hoại của anh đâu ……”Triệu Địa vừa nói vừa tránh thoát Triệu Lôi rồi bỏ chạy.“Đợi đã! Em từng nói nếu làm không được thì tiền ăn ở Đại học của anh đều do em bao mà!”Triệu Lôi đuổi khi đuổi theo còn quay đầu nháy mắt với Lý Tiêu “Đàn chị đó đẹp không? Nghe nói còn chưa có bạn trai. Người anh em, cậu còn cơ hội đó.”Lý Tiêu cũng hiểu được mình còn có cơ hội, cơ hội rất lớn nữa chứ! Nhớ tới Lý Tiêu hắn năm đó cũng là một gốc cây trong đám cỏ xanh, rất nhiều nữ sinh viết thư tình cho hắn. Nhưng hắn nghiêm khắc tuân thủ nội quy trường học, nghe theo lời dạy bảo ân cần của giáo viên, kiên quyết không yêu sớm! Từ tiểu học đến sơ trung, ngay cả tay của con gái cũng chưa từng nắm qua. Hắn muốn dành những điều tốt đẹp nhất dành cho mối tình đầu! Đúng vậy, chính là đàn chị Phạm Doãn Y vừa gặp đã yêu đó!Tâm động không bằng hành động! Lý Tiêu rất nhanh đã biết được kí túc xá của nữ thần, chỉ đợi nữ thần đi riêng một mình…… Hắc hắc……Đợi nữ thần đi riêng một mình, Lý Tiêu liền đi tới, đứng ở trước mặt nữ thần, lộ ra nụ cười đẹp nhất “Chào chị! Em tên là Lý Tiêu……”Lý Tiêu đoán nữ thần có thể sẽ bởi vì được hắn tỏ tình mà chân tay luống cuống, sẽ ngượng ngùng, sẽ xấu hổ, sẽ……Nhưng hắn không ngờ là hắn còn chưa tỏ tình xong, thì nữ thần đã có phản ứng rất thần đánh hắn một quyền, đánh thẳng vào cái mũi của hắn. Sau đó nói với hắn “Cậu là tên sắc lang đáng chết, theo dõi tôi nhiều ngày như vậy cuối cùng cũng nhịn không được chứ gì? Nhìn bộ dạng cũng không tới nổi nào, không nghĩ tới bụng dạ lại xấu xa như vậy, phải cho cậu một bài học mới được!”Nói xong lấy ra một bình không rõ là gì xịt lên mặt Lý mắn Lý Tiêu phản ứng nhanh, cúi người né tránh, không thì đã không giữ được khuôn mặt đẹp trai này rồi!Được rồi, Lý Tiêu không nghĩ tới là nữ thần sẽ hiểu lầm. Càng không nghĩ tới nữ thần tuy có vẻ ngoài dịu dàng xinh đẹp, lại có nội tâm mạnh mẽ đến thế. Lý Tiêu nhận thấy tình thế đang rất bất lợi, nơi này không thích hợp ở lâu. Lý Tiêu lựa chọn lấy lùi làm tiến, trước tiên phải rút lui cái tế nói cho Lý Tiêu biết rằng, lấy lùi làm tiến có nghĩa là đã lui lại càng lui, không còn cơ hội tấn công nữa. Dù sao từ đó về sau nữ thần vừa thấy hắn liền cho hắn vẻ mặt chán ghét, muốn cách xa hắn càng xa càng lại, người bạn cùng phòng lạnh lùng Chu Dịch Phàm kia lại càng ngày càng gần Tiêu thường trốn ở chỗ tối, nhìn thấy Chu Dịch Phàm cùng nữ thần tay trong tay đi cùng nhau. Chu Dịch Phàm cũng thường xuyên sẽ nhận được lời hẹn đi chơi từ điện thoại với nữ thần. Trước khi đi ra ngoài cậu ta đều đưa ra vẻ mặt đắc ý giống như khiêu khích vậy. Có một lần Lý Tiêu vừa lúc gặp được hai người đang đi dạo bên hồ, Chu Dịch Phàm liền cởi áo của mình khoác lên cho nữ thần……Lý Tiêu không thể không thừa nhận, mình triệt để thất tình rồi. Mà khiến hắn triệt để thất tình chính là tình địch, là bạn cùng phòng với hắn, Chu Dịch Phàm. Tuy rằng Chu Dịch Phàm luôn luôn không thừa nhận cậu ta đang yêu đương với nữ Tiêu buồn bực nha, ngay cả khi về nhà ăn Tết cũng không được thoải mái. Ngay khi học kỳ mới vừa mới bắt đầu, hắn quyết định thay đổi chiến lược. Chiến lược còn chưa nghĩ ra, không vội, cứ từ từ. Trước lúc đó hắn và đám bạn cùng phòng cùng lập team đi chém giết cái đã…… Cứ như vậy…… Liên tục chém giết suốt một nay Lý Tiêu như thường lệ cùng Triệu Địa và một người bạn cùng phòng khác – đại thần trong trò chơi, suốt ngày đều ở trong phòng, chưa bao giờ lên lớp, ăn cơm toàn dựa vào tiếp tế, biệt danh “Cường công” Tiền Cung Tiền đại thần đang chuẩn bị mặc giáp lên chiến khi đại chiến ba trăm hiệp, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập. Nhưng mà Lý Tiêu, Triệu Địa và Tiền Cung đều đắm chìm vào trong trận chiến, không rảnh mà bận tâm đến người ngoài cửa. May mà phòng ngủ còn có Chu Dịch Phàm không hợp với quần chúng đang đọc sách, đứng dậy mở cửa……“Thầy…… Chào thầy!”Chu Dịch Phàm cố ý nói to tiếng, quay đầu lại phát hiện ba người Lý Tiêu vẫn còn đang đánh nhau kịch liệt trong thế giới ảo.“Khụ khụ……”Thầy quản sinh bị bỏ quên ở một bên ho khan một chút, hi vọng gây được sự chú ý của ba người kia. Nhưng thất bại quản sinh vừa tốt nghiệp tiến sĩ xong thì nhận phụ trách khu bọn họ, nên vẫn còn có chút nhân tính. Ông ấy rất kiên nhẫn chờ đợi, cũng không quấy rầy ba người đang nhập tâm phục hồi tinh thần đầu tiên là người ra trận không lâu thì đã bỏ mình, Lý Tiêu. Nhìn thấy thầy quản sinh đang đứng trước cửa, thì trợn mắt há mồm, không nói được gì. Cho đến khi hai người kia đánh thắng được kẻ địch, còn muốn tiếp tục chơi thì phát hiện Lý Tiêu vẫn không phản thần “Cường công” bất mãn thúc giục Lý Tiêu “Tiểu Lý Tử nhanh lên! Chờ cậu đó!”Ngẩng đầu thấy Lý Tiêu thất thần, vì thế theo tầm mắt của hắn nhìn qua……“Cường công” cũng cường không nổi luôn rồi ……Cùng lúc đó, Triệu Địa cũng phát hiện sự tồn tại của thầy quản sinh, sợ tới mức đứng lên, ý đồ che lại máy tính của mình, xấu hổ cười “Thầy…… đến từ khi nào ạ…… Ha ha……”Trường quy định sinh viên năm nhất không được mang máy tính đến trường. Dựa theo nội quy của trường, thầy quản sinh tịch thu máy tính của ba người, đến cuối kỳ mới trả này quả thật là giống như lấy mạng của Tiền Cung. Gã khóc vang tận trời xanh, nói với ba Tiền, làm nũng với bà nội hi vọng đồng chí quản sinh thủ hạ lưu tình. Nhưng mà cho dù gã có cố gắng làm gì, đều chưa có thể làm thầy ấy cảm động. Dù sao máy tính của gã cũng không thể trở lại. Cậu muốn học tập ư? Máy tính miễn phí trong thư viện đó, muốn học tập thì tới đó lại Lý Tiêu cũng không khổ sở như thế. Hắn mê game không nổi, hắn chính là kẻ thừa thãi trong game trong truyền thuyết, chơi game toàn bị ngược thê thảm. Hắn chơi game chỉ để đưa đầu cho kẻ địch chém. Với hắn mà nói, điểm hấp dẫn nhất khi chơi game là hắn có thể gạt đồng đội đi tìm chết. Có đôi khi gạt đồng đội cũng cần phải có kỹ thuật, hãm hại cũng phải có đạo đức, quan trọng nhất là, hãm hại cả đội nhưng không thể để bọn họ phát hiện. Cho dù bị phát hiện cũng phải giả bộ “Đây là chuyện ngoài ý muốn. Tôi không biết gì hết”. Nhìn bọn họ phát điên không phải rất thú vị sao?Đáng tiếc bây giờ không có máy tính, nên không thể hãm hại đồng bọn được nữa không thể hãm hại bạn bè được nữa, Lý Tiêu lại bắt đầu tự hỏi nên theo đuổi nữ thần như thế tự hỏi này, bất tri bất giác liền nhớ đến hận thù với Chu Dịch Phàm. Nhớ tới Chu Dịch Phàm mỗi ngày đều có thể gọi điện nói chuyện với nữ thần, mà hắn thì ngay cả số điện thoại của nữ thần cũng không có; Chu Dịch Phàm có thể hẹn nữ thần đi xem phim, còn hắn thì ngay cả cơ hội ở gần cũng không có. Vậy nên hắn mới hâm mộ ghen tị á?!!Qua một lúc tự hỏi, Lý Tiêu nghĩ ra một chủ ý tuyệt diệu. Cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Nhưng Chu Dịch Phàm rất cao ngạo, cũng không tham gia thảo luận trong phòng bao giờ, thông tin của cậu ta cũng không nhiều lắm. Muốn biết mọi chuyện của cậu ta thì phải chủ động tiếp cận cậu ta, tạo quan hệ thật tốt, đánh vào bên trong quân địch. Sau đó thì có thể tìm cơ hội đâm lén sau lưng, giơ gậy đánh uyên ương, mạnh mẽ đạp đổ kẻ băng sơn kia nắm lấy bàn tay nhỏ của người đẹp ……Chủ ý tuyệt diệu này được Lý Tiêu nghĩ ra trong buổi tiệc sinh nhật của “Cường công”Sinh nhật “Cường công”, đáng lý là gã phải trải qua với lão bà laptop của gã. Nhưng trước đó đã nói qua, lão bà của gã đã bị thầy chủ nhiệm bắt giam rồi. “Cường công đau lòng muốn chết, cho nên nhân dịp sinh nhật, gã muốn mời đám bạn cùng phòng đi ăn cơm uống túc xá trong trường, mỗi phòng đều có một cái ban công, một phòng khách và một cái toilet. Một phòng có bốn người. Được chia thành các phòng A, B, C,…Đám người Lý Tiêu ở phòng B. Toàn bộ đám bạn trong phòng, ngoại trừ Chu Dịch Phàm không hợp với quần chúng, đều là quan hệ anh em tốt. Cho nên khi Tiền Cung mời thì cả phòng đều đi, trừ Chu Dịch đó Lý Tiêu đi ra ngoài quên mang ví tiền, chạy về để lấy thì nhìn thấy Chu Dịch Phàm cô đơn ngồi ở chỗ của mình, cúi đầu đọc sách. Cậu ta phát hiện hắn trở về, ngẩng đầu lên liếc hắn một liếc kia nhìn thế nào cũng thấy có chút…… đáng thương. Giống như đang chờ Lý Tiêu gọi cậu ta đi cùng Tiêu mới nhớ tới, bởi vì tính cách cao lãnh của cậu ta, đám bạn cùng phòng cố ý hay vô tình cô lập Chu Dịch Phàm. Lần sinh nhật này, hình như cũng không có ai mời Chu Dịch Phàm. Cũng không phải cố ý làm như vậy đâu, chỉ là có cảm giác cho dù có mời thì cũng sẽ bị từ dù là ai đi nữa, nếu bị cô lập thì cũng sẽ cảm thấy khó Tiêu cầm ví tiền, ra vẻ vô tình hỏi “Sinh nhật Cung ca, sao cậu còn chưa đi? Đến muộn, đồ ăn ngon sẽ bị cướp sạch đó.”Chu Dịch Phàm đang chôn đầu trong sách ngẩng đầu lên, xấu hổ cười cười “Các cậu cứ đi đi, tôi còn phải ôn bài……”Lý Tiêu cười “Cậu học giỏi như vậy, còn cần ôn bài sao? Kỳ thi cuối kỳ nào cậu cũng đều đứng nhất, môn bắt buộc cậu mà đứng vị trí thứ hai thì không có ai đứng vị trí thứ nhất. Cậu không muốn cho mọi người một con đường sống nữa sao?”Nói xong liền đi qua lấy sách trên tay cậu ta xuống, mạnh mẽ kéo cậu ta đi ra từ đầu chỉ đơn giản là hắn muốn giúp Chu Dịch Phàm. Thật là đáng thương. Nhân duyên của Chu Dịch Phàm với con gái tốt như vậy nhưng lại không thể hòa hợp với bạn cùng phòng, thật là nói không nên lời khi uống rượu ăn cơm xong tâm tư Lý Tiêu liền rục rịch nổi dậy, rồi nghĩ ra phương pháp tuyệt vời kia. Tiếp cận tình địch, thu hoạch tình báo từ chỗ của tình địch, thuận tiện hạ độc thủ chia rẽ hai người bọn họ. Suy nghĩ một lúc thì cảm thấy mình thật sự quá âm hiểm quá giảo hoạt rồi. Lý Tiêu yên lặng tự like cho mình một cái.
Tên gốc Tình địch, ngã môn tố bằng hữu ba Edit Bột Mì QQ Thể loại Hiện đại, vườn trường, chủ công, dương quang công x cao lãnh thụ, 1×1, HE Nhân vật chính Lý Tiêu x Chu Dịch Phàm Câu chuyện bắt đầu kể từ khi Lý Tiêu thất tình từ khi bắt đầu đi học tới giờ. Khi đó hắn vừa mới bước vào Đại học, mang theo tâm tình rong chơi của một thiếu niên mười tám tuổi. Hắn không biết tình yêu đầu của hắn sẽ là ai. Là một em gái ngây thơ dễ thương hay là một cô gái quyến rũ? Là em gái hồn nhiên đáng yêu hay là hoa hậu giảng đường có dáng người nóng bỏng? Lý Tiêu suy nghĩ rất nhiều, thật sự là khó có thể chọn nên lấy hay bỏ cái nào. Rối rắm một tháng, cuối cùng hắn cũng gặp được nữ thần trong mơ của hắn. Trong buổi dạ hội chào đón tân sinh viên của trường, hắn đã gặp được nữ thần trong lòng, cô ấy xuất hiện giữa đám đông, rực rỡ chói mắt như vậy! Lý Tiêu cảm giác trái tim của mình trong nháy mắt đã bị đánh trúng. Đó chính là nhất kiến chung tình! Là yêu đó nha!
tình địch chúng ta làm bạn đi