tôi đoạt bảy người bạn trai của chị gái

Chào Lily Hôm nay vào đây để lấy bài gởi qua Pháp cho người bạn, thấy thư nầy của Lily Cảm ơn Lily đã đọc và rơi lệ, nhớ hồi viết bài nầy, tôi cũng đã vừa viết vừa khóc. Dù bao nhiêu năm qua rồi, mỗi lần nhớ lại cũng làm cho tôi rất buồn. Cũng may, đời không đến nỗi nào. Bạn đang xem bài viết: Tả người thân trong gia đình của em lớp 6 - Bài văn miêu tả anh trai, chị gái, ông em Hướng dẫn các em học sinh lớp 5 6 làm bài văn miêu tả người thân trong gia đình em mà em yêu quý nhất đó có thể là bài văn miêu tả mẹ em, miêu tả bố em, miêu tả ông bà hoặc anh chị em của em, dưới Chương 1 - Bạn trai thứ nhất Biên tập: B3 Tác giả có lời muốn nói: Đây là một câu chuyện rất biến thái rất kỳ quái, tui nói trước cho mọi người chuẩn bị tâm lý. Tam quan của nhân vật trong truyện không phải là tam quan của tác giả, nếu như không thích thì có thể mắng nhân vật trong truyện, tuyệt đối Địt con chị gái dâm show hàng ngoài đường Tê cả lồn…. Em sướng vãi lồn…. Bậy quá :)) Vợ dâm đéo chịu được làm em xuất tinh luôn vào lồn…, Gai dam việt nam, Được chơi hàng to em sướng em lên đỉnh nè mấy anh. Phê quá!, Long Râu Rồng Địt phun nước lồn múp em gái Vai trò của người mẹ trong vụ con gái bị đóng đinh vào đầu. Sáng 13/10, Toà án nhân dân TP. Hà Nội mở phiên sơ thẩm, xét xử bị cáo Nguyễn Trung Huyên (30 tuổi, trú xã Thạch Hòa, H.Thạch Thất, Hà Nội) về tội "giết người" và tội "cố ý gây thương tích". Huyên bị materi matematika kelas 9 semester 1 kurikulum merdeka. Chương 15 Bạn trai thứ nhất. END. Tác giả Đông Thi Nương Biên tập B3 Bùi Oanh Oanh không ngờ là cả hai người lại đồng thời xuất hiện ở cổng trường cô, cô không hề do dự mà trực tiếp đi về phía Quý Đường. Cô đi đến bên cạnh Quý Đường, nhưng Quý Đường vẫn nhìn về phía Doãn Hàm, vẻ mặt cô ấy rất khó đoán "Hay là đi cùng nhau luôn?" Doãn Hàm mím môi, bước nhanh tới. Hàng ghế sau có ba người cùng ngồi nên hơi chật chội. Bùi Oanh Oanh bị kẹp giữa Quý Đường và Doãn Hàm, cô cảm thấy rất lúng túng. Vốn dĩ cô muốn ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, nhưng lại bị Quý Đường kéo xuống ghế sau. Cứ thế liền biến thành cái cảnh này. Sau khi vào xe, Doãn Hàm luôn thẳng lưng, môi mím chặt, không lên tiếng dù chỉ một câu, mà Quý Đường thì giống như rắn không xương, cả người dựa hẳn vào ghế, vẻ mặt lười biếng. Thậm chí cô ấy còn nghịch ngợm bàn tay Bùi Oanh Oanh, sờ từng ngón từng ngón một, thật là mềm. Doãn Hàm liếc mắt nhìn, rồi lại im lặng thu hồi tầm mắt. Trái lại, Bùi Oanh Oanh là người không chịu nổi trước, cô dùng sức rút tay về, lại sợ Quý Đường tiếp tục nghịch tay mình nên còn nhét tay xuống dưới balo đặt trên đùi. Quý Đường cười khẽ thành tiếng, tựa hồ đang chế giễu hành động ngây thơ này của Bùi Oanh Oanh. Doãn Hàm nhíu mày nhìn Quý Đường. Quý Đường đang rũ mắt nhìn Bùi Oanh Oanh, thấy Doãn Hàm nhìn mình thì ngẩng đầu lên, không hề né tránh mà nhìn thẳng vào mắt Doãn Hàm. Tầm mắt hai người giao nhau, thấy biểu tình của Doãn Hàm có chút phức tạp thì ánh mắt Quý Đường hơi thay đổi, khoé môi cong lên, cười đến quyến rũ, nhưng vẻ châm chọc trong mắt cô ấy lại rõ ràng đến thế. Cô ấy đang cười nhạo anh ta. Đại khái là trong lòng cả hai đều đã hiểu rõ rồi. *** Tài xế dừng xe trước cửa một nhà hàng dành cho hội viên, Doãn Hàm xuống xe trước, sau đó là Quý Đường. Quý Đường dắt Bùi Oanh Oanh vào nhà hàng, chẳng qua trước khi bước vào, cô ấy thấp giọng chê bai "Hay là tôi tài trợ cho trường em một khoản tiền để bọn họ đổi sang mẫu đồng phục khác nhé?" Bùi Oanh Oanh lắc đầu "Không cần phiền phức thế đâu, em sắp tốt nghiệp rồi mà." "Thôi được." Quý Đường nhìn sang chỗ khác. Vừa bước vào nhà hàng, nhân viên phục vụ liền dẫn bọn họ đến phòng bao. Khi nhìn thấy Quý Đường, nhân viên phục vụ rất nhiệt tình "Quý tiểu thư, phòng bao vẫn luôn được để dành cho cô." "Cám ơn." Quý Đường mỉm cười, Bùi Oanh Oanh thấy nhân viên phục vụ cũng coi như đẹp trai kia thoáng ngẩn người, nhưng sự chuyên nghiệp của anh ta không tệ lắm, phản ứng lại rất nhanh. Chương 108 Bạn trai thứ bảyTác giả Đông Thi NươngBiên tập B3Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, Quý Đường nằm trong bồn tắm bị máu nhuộm đến đỏ thắm, nhuộm luôn cả chiếc áo choàng tắm anh đang tóc dài đen nhánh bị máu làm ướt, dán lên gương mặt trắng đến tái nhợt của anh, giống như từng con hắc xà đang trườn trên làn da trắng lạnh, thoạt nhìn vừa yêu dị vừa mỹ như đoá hoa trên cành đã nở đến độ rực rỡ nhất, hiện giờ đang dần tàn Đường cúi thấp đầu, mồ hôi nhỏ từng giọt theo chiếc cằm thanh tú."Oanh Oanh, người tiếp theo là tôi." Anh nói Oanh Oanh sửng sốt, "Gì cơ?"Quý Đường không ngẩng đầu lên, nhặt lấy một chiếc vảy rồi nắm tay lại, chiếc vảy đó nháy mắt hoá thành bột mịn, "Ngày Chung Kỳ Uẩn gọi điện nói lời chia tay với tôi, tôi liền biết người tiếp theo là ai. Trên đời này, người mà tôi yêu nhất chính là bản thân mình, thế nên nếu muốn giải trừ lời nguyền, mục tiêu của nhiệm vụ cuối cùng là chính tôi."Lúc còn đang tu luyện, Quý Đường đã đắc tội một đại yêu quái, mà đại yêu quái đó nhân lúc anh suy yếu vì độ kiếp đã hạ vào người anh lời nguyền âm hiểm nguyền đó khiến Quý Đường bị biến thành nữ giới, hơn nữa còn phải để một người con gái khác cướp đi trái tim của bảy người đàn ông yêu anh thật Đường vốn tưởng bảy mục tiêu kia chỉ là bảy người bình thường, nhưng sau khi vụ Chung Kỳ Uẩn kết thúc, anh liền phát hiện ra một vấn đề. Lời nguyền này không hề đơn giản như vậy, hoá ra mục tiêu cuối cùng của lời nguyền này chính là bản thân thế giới này, người mà Quý Đường yêu nhất đương nhiên chính là bản thân mình, mà muốn vượt qua bước cuối cùng, để cởi bỏ được lời nguyền, anh cần phải yêu người khác hơn cả yêu bản thân quả là, lời nguyền trên người anh đã được giải, cơ thể anh bắt đầu mọc lên vảy rồng. Nhưng rồng thì không thể ở lại trần gian, cũng giống như cá voi mắc cạn, cá voi thuộc về biển khơi rộng lớn, mà rồng thì thuộc về đất trời bao để không phải rời khỏi Bùi Oanh Oanh, mỗi ngày Quý Đường đều kiên trì róc hết vảy rồng trên người, làm chậm lại quá trình hoá rồng của Bùi Oanh Oanh diễn xong vở kịch Lương Chúc, anh cố tình tỏ ra lạnh nhạt với cô, chỉ vì muốn lừa gạt thiên đạo, lừa gạt bản thân, lừa gạt tất cả mọi người rằng anh không hề yêu cô hơn yêu bản thân. Nhưng anh đã thất Oanh Oanh không ngờ mọi chuyện lại như thế, nước mắt cô không ngừng rơi. Cô cứ tưởng ít nhất thì hai người vẫn còn có thể bên nhau thêm một khoảng thời gian nữa, nào ngờ không phải, hoá ra thời gian của hai người đã hết cũng không biết Quý Đường đã phải chịu đựng nhiều đến vậy, càng không hề biết vì yêu cô mà anh đã tự gây tổn thương đến cơ thể mình. Thế mà cô còn giận dỗi phải đêm đó vì sợ cô phát hiện ra vết thương trên người mình nên anh mới dừng lại hay không?Bùi Oanh Oanh ngồi sụp xuống đất, oà khóc nức nở vì đau lòng và tự trách, cô khóc đến gần như không thở nổi, phải dùng tay túm chặt vạt áo trước ngực như thể sẽ kìm được cơn đau, nhưng tim cô vẫn rất đau, đau như trái tim bị xay ra hàng nghìn mảnh nhỏ, ngổn ngang rối bời."Oanh Oanh."Không biết Quý Đường ra khỏi bồn tắm từ bao giờ, anh luống cuống nhìn Bùi Oanh Oanh khóc đến thở không ra hơi, muốn vươn tay ôm lấy cô nhưng lại sợ máu trên người mình dính vào Oanh Oanh gục đầu xuống mà khóc, cả người nhếch nhác chật vật, nước mắt theo gò má chảy vào nơi cổ lâu sau, cô mới ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt tái nhợt của Quý Đường bằng đôi mắt sưng húp. Cô nhào đến ôm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực anh, giọng khản đặc "Quý Đường, anh nên đi thôi.""Tôi không đi." Quý Đường từ chối mắt Bùi Oanh Oanh tràn ngập nỗi bi thương, cô khẽ nhắm mắt lại, "Chẳng lẽ anh muốn em trơ mắt nhìn anh chết dần chết mòn trước mặt em sao? Ở đây không có chỗ cho rồng. Quý Đường, anh không thể ích kỷ như vậy. Chúng ta... không phải chúng ta đã nói rồi sao? Lời nguyền của anh được giải trừ thì anh sẽ rời đi. Anh không được phép đổi ý." Cô lại mở mắt ra, nâng tay sờ lên gương mặt đã không còn lạnh lẽo của đối phương. Hoá ra vì anh đã biến thành rồng nên cơ thể không lạnh nữa, còn nói dối cô cái gì mà yêu thuật cao siêu chứ."Quý Đường, anh yêu em, em cũng yêu anh, nên em không thể nhìn anh đi vào chỗ chết được. Nếu anh không còn, em cũng không thể nào sống tiếp. Anh hãy đi đi, chỉ cần biết anh sống thật tốt ở một thế giới khác là em mãn nguyện rồi. Có lẽ lúc em chết đi, xuống dưới âm phủ, anh còn có thể lén đến gặp em một lần." Bùi Oanh Oanh cong môi cười khẽ, "Chẳng phải cũng rất tốt sao? Chúng ta chỉ cần yêu xa là được."Quý Đường cau mày, khẽ lắc đầu đầy bướng bỉnh "Tôi không đi, tôi sẽ không rời khỏi em."Bùi Oanh Oanh lau nước mắt, kiên định nói "Không, anh phải đi. Nếu không em sẽ..." Không biết cô đã nhặt lấy thanh đao mà ban nãy Quý Đường dùng để róc vảy rồng từ khi nào, cô kề thanh đao vào cổ mình, "Em biết anh có thể cướp lại thanh đao này trong nháy mắt, nhưng anh sẽ không thể lúc nào cũng ngăn cản em. Nếu anh không rời đi, sớm muộn gì em cũng sẽ tìm được cách chết."Ánh mắt Quý Đường hơi thay đổi, cuối cùng lặng lẽ nhắm mắt không nói thêm câu nào nữa, nhưng quai hàm khẽ run lên, như thể đang gắng hết sức chịu đựng điều gì Oanh Oanh tham lam ngắm nhìn gương mặt anh, giờ phút này cô biết rõ, về sau mình sẽ không bao giờ được nhìn thấy gương mặt ấy nữa. Cô muốn nhìn nhiều thêm một biết bao lâu trôi qua, Quý Đường mới lên tiếng, "Đợi khi trời sáng tôi sẽ đi, được không?""Được." Bùi Oanh Oanh cười đồng đứng ở cửa phòng tắm nhìn Quý Đường dọn sạch máu và vảy rồng, khi phòng tắm đã khôi phục lại trạng thái ban đầu, cô nói "Em còn chưa bao giờ được nhìn thấy rồng đâu."Quý Đường quay lại nhìn cô bằng ánh mắt bình tĩnh, "Em muốn xem sao?"Bùi Oanh Oanh mím môi cười, "Có được không?""Được chứ, tôi còn có thể đưa em bay lên trời một vòng nữa." Quý Đường mắt Bùi Oanh Oanh sáng lên, "Thật ư? Em mới chỉ thấy người ta bay lên trời ở trong tivi thôi."Quý Đường đi đến trước mặt cô, cầm tay cô đặt lên môi hôn nhẹ, hàng mi dài che đi vẻ trìu mến trong đáy mắt anh, "Mặc áo khoác dày vào đi."Bùi Oanh Oanh thật sự mặc thêm một mớ áo, ba chiếc áo len cộng thêm một cái áo khoác nhung dày. Còn quàng thêm cả khăn và đội mũ cô ra khỏi phòng liền nhìn thấy bạch long bay lơ lửng trong phòng long kia dài khoảng 7-8 mét, toàn thân trắng như tuyết, trên đầu mọc hai chiếc sừng trắng bạc, tản ra ánh hào quang mờ ảo. Thân rồng phủ một lớp vảy rồng lấp lánh, chỉ là phần đuôi bị róc mất một đoạn vảy đến hở cả Oanh Oanh chỉ liếc qua phần đuôi giây lát rồi không chịu được mà dời tầm mắt đi, cô gắng nặn ra một nụ cười, bước tới nói, "Woa, đẹp quá đi mất." Vừa dứt lời, bạch long liền cọ đầu vào người cô, cô không nhịn được bèn sờ sờ vào sừng Đường biến từ bạch xà thành bạch long, còn mọc thêm bốn cái chân Oanh Oanh sờ một hồi thì nghe thấy giọng Quý Đường, "Ngồi lên lưng đi, nắm lấy sừng tôi."Bùi Oanh Oanh ngồi trên lưng bạch long, vì hơi sợ hãi nên vô thức nắm chặt lấy hai chiếc sừng rồng. Vào lúc Quý Đường thật sự mang cô bay ra khỏi cửa sổ, cô sợ đến mức nằm rạp xuống ôm chặt lấy cổ anh, nhắm mắt vùi mặt vào lớp lông trắng. Bên tai là tiếng gió vù lúc lâu sau, cô mới âm thầm hé mắt nhìn thử, ngay sau đó liền ngây đang bay phía trên thành phố, bên dưới là từng toà kiến trúc nối liền thành một khối, hàng ngàn hàng vạn ánh đèn xâu chuỗi lại như một con rồng lửa. Bùi Oanh Oanh chầm chậm ngồi thẳng dậy, nắm lấy hai chiếc sừng rồng, mở to mắt nhìn cảnh vật bên dưới. Một lát sau, cô đưa tầm mắt nhìn về phương cảm thấy như bản thân đã biến thành chim, tự do tự tại bay lượn trên bầu trời, không cần phải chịu gông cùm xiềng xích của thế gió mang theo bầu không khí tươi mát lướt qua gò má, cô vươn tay ra muốn nắm lấy mây lát sau, trời bỗng đổ mưa, nhưng thần kỳ ở chỗ, mưa không hề rơi vào người cô. Cô có thể nhìn thấy mưa, nhưng mưa không thể làm ướt đây Bùi Oanh Oanh từng đọc được một câu trong sách thiếu nhi —— "Nghe nói nước mưa chính là nước mắt của rồng."Nhìn Quý Đường đang mang theo mình bay lượn, cô nở nụ cười rất khẽ, cứ cười như thế, cho đến khi hai mắt đỏ bừng.***Đêm hôm đó, Bùi Oanh Oanh ngủ thiếp đi trên lưng bạch long, cô dựa vào thân rồng, nắm chặt sừng rồng trong tay mà say ngủ. Chờ khi cô tỉnh lại thì đã chỉ còn một Oanh Oanh mờ mịt ngồi trên giường, nhìn từng ngóc ngách quanh phòng. Đồ đạc của Quý Đường đều ở đây, thậm chí đến quần áo ngủ cũng còn nguyên, nhưng mà người thì đã đi chợt nghĩ đến điều gì, vội nhấc gối lên, cầm chiếc phong bao mà Quý Đường đưa cho mình hôm trước, cô đã quên khuấy mất cái phong bao Oanh Oanh run rẩy bóc phong bao lì xì, bóc được một nửa thì bực bội cắn vào tay. Cô cắn rất mạnh, cắn đến mức nếm được vị máu tanh, đến tận khi bàn tay không còn run nữa mới nhả hít sâu một hơi, nhìn vào bên trong phong bao, bên trong chỉ có một tờ giấy, trên tờ giấy cũng chỉ viết một câu."Bùi Oanh Oanh, tôi yêu em."Nước mắt to như hạt đậu rơi xuống, thấm nhoè chữ chương 108. Cùng đọc truyện Tôi Đoạt Bảy Người Bạn Trai Của Chị Gái của tác giả Đông Thi Nương tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ngữ B3 Bạch Bách BonBìa Thố LạtThể loại Hiện đại, Tình yêu đô thị, Duyên trời tác hợp, chương Đang vật chính Bùi Oanh Oanh, Quý là chị em kết nghĩ với nhau cùng nhau lớn lên tới khi Qúy Đường tới giai đoạn quen bạn trai thì trong những buổi hẹn họ với những người đó lúc nào cũng dẫn Bùi Oanh Oanh theo cùng Lúc đó thật cô không hiểu tại sao phải dẫn cô đi theo cho đến một ngày cô phát hiện ra bí mật to lớn trên người Quý Nam chính và nữ chính đều đã xuất hiện ở văn Không phải truyện bách Bùi Oanh Oanh và Quý Đường không có quan hệ máu mủ, chẳng qua chỉ gọi Quý Đường là chị mà Nữ chính có thể từ tiểu bạch thỏ trở thành nữ của Bê Ba Đừng để cái thể loại hiện đại, tình yêu đô thị kia đánh lừa.... Chương 111 Chuyện kết hôn. Tác giả Đông Thi Nương Biên tập B3 Gần đây sinh viên của khoa Văn đều biết cô Bùi - giảng viên trẻ đẹp nhất khoa đã có bạn trai. Bởi ngày nào cũng vậy, cứ đúng giờ tan học là bọn họ sẽ trông thấy bạn trai của cô đứng chờ ở cửa lớp. Còn có người gặp cô Bùi và bạn trai đi siêu thị nữa. Đám sinh viên thích buôn chuyện nhanh chóng điều tra ra khá nhiều tin tức, ví dụ có vẻ như bạn trai của cô Bùi là người thất nghiệp, bởi anh sống chung với cô Bùi trong ký túc xá giáo viên, đã vậy bất kể cô Bùi dạy xong vào thời gian nào, lúc nào anh cũng đến đón đúng giờ. Một người làm công ăn lương bình thường rất khó làm được điều này. Một số nữ sinh còn lén thảo luận với nhau, chủ đề là —— "Nếu bạn trai của bạn là một người vô công rồi nghề, bạn có chấp nhận không?" Một nữ sinh lời ít ý nhiều đáp, "Nếu đẹp trai như bạn trai của cô Bùi, à không, chỉ cần đẹp trai bằng một nửa thôi, mình sẽ đồng ý ngay tắp lự." Bùi Oanh Oanh không hề biết học sinh của mình đang bà tám về chuyện của cô và Quý Đường. Bởi gần đây cô hơi phiền não vì anh. Anh thật sự quá mức dính người. "Anh có biết các cặp đôi cũng cần không gian riêng tư không?" Bùi Oanh Oanh đặt tay lên ngực Quý Đường, "Hay chúng ta chuyển chỗ ở đi?" Bây giờ cô có phần không chịu nổi, bởi bất kể cô làm cái gì Quý Đường đều phải dính lấy cô. "Tại sao?" Quý Đường mặt đầy khó hiểu. "Bởi vì..." Bùi Oanh Oanh cẩn thận chọn lựa từ ngữ, "Người là một loài sinh vật rất phức tạp, đôi khi họ sẽ muốn ở một mình." Quý Đường ồ một tiếng, ngay sau đó, trên bàn của cô có thêm một con rắn trắng nhỏ. Bùi Oanh Oanh "..." Cô không còn gì để nói, chỉ có thể thở dài thườn thượt. Mà chuyện khiến cô càng bất đắc dĩ hơn còn ở phía sau. Vào một ngày nọ, Quý Đường cùng Bùi Oanh Oanh đi siêu thị thì gặp học sinh của cô. Bọn họ khá dạn dĩ, không những đi tới chào hỏi mà còn hỏi Quý Đường rằng định khi nào mới chuyển thành chính thức. "Chuyển thành chính thức là gì?" Quý Đường cười hỏi lại. Thấy nụ cười của anh, mặt mấy nữ sinh đều đỏ bừng, quay sang nhìn nhau rồi đồng thanh đáp "Chính là kết hôn với cô Bùi nha." Quý Đường nghe xong thì tỏ vẻ trầm ngâm. Mà Bùi Oanh Oanh đứng cạnh không nhịn được nữa, vội đuổi hết đám sinh viên hoạt bát quá mức này đi. Trong lòng thầm nghĩ, lần tới cô phải đi siêu thị nào cách xa trường học mới được. Lúc hai người ra khỏi siêu thị, Quý Đường bỗng hỏi cô có muốn đi chọn nhẫn cưới không. "Cái gì cơ?" Bùi Oanh Oanh ngây ngẩn. Chương 1 Bạn trai thứ nhất. Tác giả Đông Thi Nương Biên tập B3 Tác giả có lời muốn nói Đây là một câu chuyện rất biến thái rất kỳ quái, tui nói trước cho mọi người chuẩn bị tâm lý. Tam quan của nhân vật trong truyện không phải là tam quan của tác giả, nếu như không thích thì có thể mắng nhân vật trong truyện, tuyệt đối không thể nhục mạ tác giả cúi người. Thì thì là, lần đầu tiên viết ngôn tình hiện đại, vẫn có một chút xíu kích động. Cải chính một chút nhé, tránh cho dẫn tới tranh cãi, tui phải nhấn mạnh một điều, Quý Đường và Bùi Oanh Oanh không có quan hệ máu mủ, không phải là truyện bách hợp. Lời của Bê Ba Một phiên bản biến thái hơn của Công Túa, và cũng bí ẩn hơn Công Túa. Nữ chính hơi bánh bèo, nhưng xin đừng ghét bỏ. Tính cách của nữ chính như vậy một phần do cách nuôi dạy mà cô được tiếp nhận thôi. Hãy cứ tin vào văn án của Đông Đông là sau này nữ chính sẽ trở thành nữ vương nha *** Lần đầu tiên Bùi Oanh Oanh nhìn thấy người kia là năm bảy tuổi, cô được viện trưởng dắt từ trong đám con nít mang ra ngoài. Theo lý mà nói thì Bùi Oanh Oanh bảy tuổi đã nhớ được mọi chuyện, đây vốn không phải là lứa tuổi tốt nhất để được nhận nuôi, nhưng người kia lại chọn trúng cô. Bàn tay người kia lạnh như băng, giống như không có dù chỉ một chút độ ấm. Khi tay đối phương sờ lên gương mặt Bùi Oanh Oanh, cô không nhịn được mà run một cái, nhưng rất nhanh sau đó cô liền tự kiềm chế, bởi cô biết mình không thể tránh đi, cũng không thể sợ hãi, cô muốn được rời khỏi nơi này. "Rất tốt, chọn cô bé này đi." Bùi Oanh Oanh nghe được một giọng nói trầm thấp mềm mại, khi còn bé cô không biết dùng ngôn ngữ chính xác để miêu tả giọng nói của một người, sau khi lớn lên cô mới biết, hoá ra loại giọng nói này phải dùng hai chữ mất hồn để hình dung mới đúng. Người kia vội vã tới lại vội vã rời đi, lưu lại một người đàn ông trung niên nhận Bùi Oanh Oanh về nuôi. "Cháu hãy dùng họ của ta đi, họ Bùi, gọi... gọi là Bùi Oanh Oanh rất hay." Oanh là tên một loại chim, loại chim này có vóc dáng nhỏ nhắn, tiếng kêu lảnh lót, giọng hót trầm bổng êm tai, quan trọng nhất chính là loài chim oanh này có năng lực sinh tồn không mạnh, cần phải phụ thuộc vào con người mà sống. *** Người đàn ông trung niên kia nhận nuôi Bùi Oanh Oanh, nhưng từ đầu đến cuối không hề tới thăm cô. Có một người vú em cùng một tài xế phục vụ cuộc sống thường ngày cho cô, cô được đưa vào trường học quý tộc có học phí đắt tiền nhất thành phố, trường học này dạy từ mẫu giáo cho đến đại học, học sinh bên trong toàn được tiếp nhận nền giáo dục tinh anh.

tôi đoạt bảy người bạn trai của chị gái